Thứ Năm, ngày 13 tháng 3 năm 2014

Thơ Thái Bá Tân: bài mới viết

ĐẮT GẤP BA MỸ

Lại lọ mọ lên mạng....
Đọc, và lại giật mình.
Không giật mình sao được:
Bộ trưởng Bùi Quang Vinh

Đã công khai thừa nhận
Đường cao tốc ở ta
Đắt gấp ba ở Mỹ,
Hơn gấp hai Trung Hoa.

Mà cái gấp ba ấy
Hôm nay vừa làm xong,
Ngày mai đã lún sập,
Hay mặt nhựa đã bong.

Mỹ là nước đắt đỏ,
Lương cao, vật liệu cao.
Thế mà nó thì rẻ,
Ta thì đắt. Vì sao?

Vì, theo ông bộ trưởng,
Mấy thằng chủ đầu tư,
Thằng tư vấn, giám sát,
Tức là bọn quan hư,

Bắt tay nhau đội giá
Mà không sợ vào tù,
Vì biết không ai trị.
Không ăn có mà ngu!

Số tiền chênh lệch ấy,
Tức là hai phần ba
Của nghìn nghìn, tỉ tỉ
Được quan đem mua nhà,

Mua chân dài, hoa hậu,
Rồi nhảy múa, ăn chơi.
Công khai và trắng trợn
Trước con mắt mọi người.






Đảng biết, nhà nước biết.
Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng
Thậm chí còn tức giận
Đến mức suýt phát khùng.

*
Xin hỏi ông bộ trưởng:
Sao ông chịu khoanh tay?
Xin hỏi ông xây dựng:
Sao có chuyện thế này?

Là công bộc, đầy tớ,
Các ông được dân nuôi
Để lãnh đạo tử tế,
Mà lãnh đạo như buồi.

Tôi, người dân, bức xúc
Và thực sự đau lòng.
Các ông làm ăn thế,
Tôi cách chức các ông.

Thơ Thái Bá Tân:

THÂN GỬI CHỊ BÙI THỊ MINH HẰNG



Nghe tin Chị tuyệt thực,
Tôi quả thật rất lo.
Tuy chưa hình dung hết,
Nhưng chắc có nguyên do.
*
Chị là người dũng cảm,
Dám đối đầu, dấn thân.
Vì công bằng, lẽ phải,
Vì nước, vì nhân dân.
*
Tôi thực lòng quí chị,
Cả khi chị “lu loa”.
“Lu loa” chửi cho hả
Cái uất ức đàn bà.
*
Rất mong chị bảo trọng.
Dẫu sao đường còn dài.
Nếu được, thôi tuyệt thực.
Hãy sống vì ngày mai.
*
Năm kia tôi nhờ bạn
Mua tặng chị bó hồng
Để tỏ lòng ngưỡng mộ.
Chị có nhận được không?
*
Khuya, viết thơ, đói bụng,
Tôi định làm tô mì.
Chị ăn với tôi nhé,
Loại ngon, Omachi?

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 2 năm 2014

Tháng Ba

February 17, 2014 at 12:30am
  ...     Riêng tôi tháng Ba rồi mà vẫn không quên ngày17 tháng Hai 1979. Năm ấy biên giới phía bắc các thị xã tan nát, máu chảy tanh lờm. Ngày này không thấy chính quyền  nhắc nhở nhưng rải rác vùng biên nhiều đám giỗ nhắc nhở. Miền xuôi cũng không ít đám giỗ. Người ta vẫn âm thầm nhớ, âm thầm xót thương vì nỗi đau vẫn ẩn sâu, đã khắc vào xương cốt.                    
                                                                                                                                                      dongngan
   Tháng ba. Vẫn là tháng của Mùa xuân. Trời ấm dần. Những cơn lạnh thập thò từ phương Bắc như kẻ chơi xấu thỉnh thoảng nghịch ngợm hắt tí hơi lạnh vào nhà mình, nay đang phải rụt tay lại vì thời tiết sắp vào hè. Người bảo khỏe ra, kẻ kêu mệt mỏi, ai cũng có cái lý do của mình. Âu cũng là ở thể trạng của từng người. Cũng có thể tại thời tiết chuyển mùa, cũng có thể vì các chuyện cơm áo gạo tiền. Gía cả chao đảo khốc liệt, không ốm không mệt mới là chuyện lạ .

   Những ngày này, các bà mẹ đứng tuổi có kinh nghiệm thường dặn dò người nuôi con nhỏ: thời tiết cuối xuân thường độc, ra đường nhớ tránh cơn gió chiều. Cho con chơi rong đừng quên cái mũ che kín thóp.Bước vào mùa viêm nhiệt, không thể coi thường. Chúng chểnh mảng nghe câu được câu chăng. Gớm nói gì mà nhiều thế, cần gì những kinh nghiệm ấy. Việc ấy đã có nơi giữ trẻ, các bà bảo mẫu lo. Các bà mẹ trẻ ngày nay có mấy khi ẵm con đi chơi rong đâu. Đẩy xe nôi cũng là người giúp việc. Trẻ con ngày nay không còn biết đến tiếng ru vọng về từ ca dao, cũng như lớp trẻ cũng không cần lắm đến lời dạy dỗ. Kiến thức trên intenet như biển cả mênh mông, còn lời dạy những  kinh nghiệm xưa thì rỉ rách như những mạch nước ngầm đang cạn kiệt.

  Tháng Ba,tháng cuối của mùa xuân ở nhiều vùng thôn quê vẫn còn í ới lễ hội. Còn nhớ các cụ vùng quê tôi nói về lễ hội thế này: Tháng hai Đông, tháng ba Đoài, tháng tư duyên hải. Các cụ ngồi nhớ vậy thôi. Cái chân cái sức không chiều được lòng người nữa rồi. Nhưng ngồi ôn lại cũng là thứ trẩy hội tinh thần, cũng cần lắm.Nhưng in ít thôi kẻo lại bị chê là càng già càng lẩm cẩm. Lũ trẻ bây giờ ngoan ngoãn không còn nhiều lắm, nhưng hư hỗn thì cũng không ít.

 Riêng tôi tháng Ba rồi mà vẫn không quên ngày17 tháng Hai 1979. Năm ấy biên giới phía bắc các thị xã tan nát, máu chảy tanh lờm. Ngày này không thấy ai nhắc nhở nhưng rải rác vùng biên nhiều đám giỗ nhắc nhở. Chắc miền xuôi cũng không ít. Người ta vẫn âm thầm nhớ, âm thầm xót thương vì nỗi đau vẫn ẩn sâu, đã khắc vào xương cốt.

  Trước đó, vào nửa cuối 1978, con gái tôi đã phải chuẩn bị ghi tắt lý lịch vào trên tấm thẻ nhôm để đeo vào cổ, chuẩn bị có lệnh là bốc hót lên xe lui về phía Nam, còn bố mẹ sẽ ở lại chuẩn bị đối mặt với chiến tranh. Bây giờ cháu đã là nhà báo. Hỏi lại chuyện ấy, nó bảo con không nhớ, bây giờ bố bảo con mới biết. Ghê thế cơ à. Làm sao con nhớ, lúc ấy con mới có 6 tuổi. Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ thù oán phải cởi bỏ, nhưng quên nỗi đau thì không thể.

  Ôi tháng Ba, tháng chuyển mùa cho một năm mới lại bắt đầu.

24/3/2006

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 1 năm 2014

NHỮNG HUYẾT CẦU TỔ QUỐC

Đinh Vũ Hoàng Nguyên




Xin lỗi con!...
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!

Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…

Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.

Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu:
là 74 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.

Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.

Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng.
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.

Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.

Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.

23-7-2011

xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm -

lê đức dục






những ngọn nến sẽ tắt, không phải vì gió biển!

luồng hơi lạnh từ phương Bắc tràn đến
cơn rét run
nối luồng hơi thổi tắt những nến đèn
chuẩn bị thắp lên
tưởng vọng hồn chiến sĩ

xin tưởng niệm
một chương trình tưởng niệm
những ngọn nến dù sẽ tắt trên bãi biển
nhưng làm sao thổi tắt
ánh nến trong tim
khi người Việt không quên
những người lính của mình
máu nhuốm đỏ
biển Hoàng Sa bốn mươi năm trước

“ngày mai về lại Hoàng Sa”
ngày mai là bao giờ?
chưa thể biết!
nhưng ta phải biết
dù những ngọn nến đã bị thổi tắt không thương xót!
anh và tôi và chúng ta vẫn cứ thắp lên
một ngọn đèn vĩnh cửu trong tim

nhắc Hoàng Sa xương thịt Tổ quốc mình
còn đau trong tay giặc!

nhắc Hoàng Sa xương thịt nước non mình
còn đau trong tay giặc!


Thứ Năm, ngày 12 tháng 12 năm 2013

Chống tham nhũng: thay đổi nhỏ

Một khí cụ ngày càng phổ cập trong cuộc dấu tranh chống tham nhũng: tiền không-mệnh giá

Bài do Nam Cương trích thuật từ ấn bản 7 tháng 12 của tạp chí The Economist


Đồng tiền không mệnh giá không nhất thiết phải là vô dụng. Nó có thể là phương cách hay để khiến một kẻ đang đòi hối lộ phải xấu hổ. Đó là ý nghĩ đưa đến sáng kiến in những tờ giấy bạc mệnh giá 0 rupee ở Ấn Độ, và nay đã là phương cách chống tham nhũng đang thu hút sự chú ý của nhiều nước trên thế giới. Các tờ giấy bạc này nhìn thoáng qua rất giống tờ 50 rupee (khoảng 80 xu Mỹ) và được phân phát rộng rãi để dân chúng trao cho các quan chức khi họ gợi ý đòi hối lộ, là cách để dân ngỏ ý phản đối tệ nạn đó.



Ông Vijay Anand, người sáng lập chiến dịch "cột trụ thứ 5", là phong trào chống tham nhũng đã phát hành những đồng bạc không-mệnh giá đó, đã gọi chúng là "những vũ khí bất bạo động của phong trào không hợp tác". Từ năm 2007 tới nay, nhóm của ông đã phân phát trên 2 triệu rưỡi tờ bạc loại này. Sáng kiến của họ được nhân rộng và nhiều nước đã tìm hiểu thêm chi tiết như Argentina, Nepal, Mexico và Benin. Malaysia thì đang nghiên cứu xúc tiến một phong trào tương tự. Yemen loan báo sẽ phát hành một tờ giấy bạc không-mệnh giá vào năm tới.

Yemen vẫn thường được xem là một trong những nước bị nạn tham nhũng trầm trọng nhất thế giới. Một nhà hoạt động xã hội là bà Mariam Adnan cho biết phải cần đến một thế hệ mới có thể thay đổi được. Nhóm của bà đã phân phát trên 5 ngàn tờ giấy bạc "Riyal-lương thiện" tại các trường học và viện đại học. Bà nhấn mạnh rằng "bạn cần phải thay đổi nếp nghĩ, trước khi bạn có thể thay đổi luật lệ."

Những chiến dịch như vậy có thể trở nên rất nguy hiểm tại những nước mà bạo lực thường được dùng để bọn tham nhũng đòi hối lộ. Tuy nhiên nếu một khi quan điểm của công chúng đã thay đổi thì những chiến dịch bất bạo động đó có thể khiến bọn tham quan phải hành xử dè dặt hơn. Bà Shaazka Beyerle, một chuyên viên về các chiến dịch bất tuân dân sự, cho biết việc sử dụng những loại tiền không-mệnh giá có góp phần bảo vệ cho người dân dám tranh đấu. Nó cho bọn tham quan biết rằng người dân đưa họ tờ giấy bạc không-mệnh giá là thuộc vào một phong trào đông đảo, không dễ gì mà trấn áp được.

Quấc Âm Thi- quyển 4

via Trần Quang Đức

 Đánh giặc đêm động phòng.

"Nửa đêm giờ Tí trống canh ba
Thống lĩnh trèo lên phá lũy ra
Một tướng đã vào trong cửa ải
Hai viên còn đóng lưỡng duyên hà (hai bên song)
Quân ta đổ đốn cùng quân nó
Nước nó ra đầu với nước ta
Đánh đoạn rút về lau khí giới
Tìm nơi phủ khố xếp can qua"